Sáng sớm hôm sau, Uông Trường Xích ghé qua chỗ lông kính để nhìn Đại Chí một lát, bón cháo cho Tiểu Văn ăn xong thì chuẩn bị đi mượn tiền. Trước khi đi, Uông Trường Xích nói với Tiểu Văn:
- Anh đi mượn tiền, có thể sẽ về muộn, đến lúc ăn trưa, hộ lý sẽ đem cháo đến cho em, anh đã nhờ rồi.
-
Tiểu Văn gật đầu. Uông Trường Xích rời khỏi bệnh viện nhưng không biết nên đi về hướng nào vì cậu không biết là ai có thể cho mượn tiền. Đi loanh quanh một lát, Uông Trường Xích quyết định đến chỗ Lưu Kiến Bình.
Vừa gặp mặt Uông Trường Xích, Lưu Kiến Bình đã đề cập ngay đến vụ kiện tụng, nói:
- Nếu chúng ta làm đơn tố cáo An Á Bình ở trung tâm giám định thì cậu đoán thử xem, lão ta sẽ biện hộ như thế nào?
-
Không đợi Uông Trường Xích trả lời, Lưu Kiến Bình đã nói tiếp:
- Nhất định lão ta sẽ nói trung tâm đưa nhầm mẫu giám định, thậm chí là có thể đùn đẩy trách nhiệm cho các trợ lý của lão. Nếu lão làm như thế thật thì cậu chẳng nhận được gì hết, ngay cả một lời xin lỗi của lão, cậu cũng chẳng nhận được đâu. Cho nên, kiện An Á Bình chẳng được tích sự gì cả. Mục tiêu của cậu là được nhận bồi thường cho nên trọng tâm chú ý vẫn là Lâm Gia Bách. Kẻ có tiền mà đi kiện ai đó thì quan tòa dễ dàng đứng về phía họ, kẻ không có tiền thì khó lòng đòi cho được sự công bằng…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454124/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.