Cái thành phố này rối rắm và phức tạp chẳng khác một hệ thống điện trong các đồ dùng điện tử, đường phố giống như những mạch điện, nhà cửa giống như những tụ điện. Uông Trường Xích không thể biết những mạch điện ấy chạy như thế nào, cũng không thể biết đích xác công dụng của những tụ điện, nhưng cuối cùng, cậu cũng đã tìm được Sở Lao động. Tiếp Uông Trường Xích là một nữ trưởng phòng tên mà Mạnh Tuần, khoảng bốn mươi tuổi, ngũ quan đều rất cân đối và thanh tú, thân hình thon thả, giọng nói rất hòa nhã, thân thiết. Sau khi đọc kỹ những tài liệu của Uông Trường Xích, Mạnh Tuần quyết định giúp đỡ cậu, có điều trong nửa tháng, bà gọi đến mấy chục cuộc điện thoại nhưng đều không liên lạc được với Lâm Gia Bách, sự nhiệt tình của bà cũng đã dần dần vơi. Ngày nào cũng thế, Uông Trường Xích ôm ấp một tia hy vọng mỏng manh đến Sở Lao động, nếu trong phòng làm việc của Mạnh Tuần có người, cậu đứng ngoài hành lang đợi, đợi cho đến khi Mạnh Tuần rảnh rỗi mới rụt rè tiến vào phòng. Mỗi lần trông thấy Uông Trường Xích là Mạnh Tuần nở một nụ cười gượng gạo rồi ngay lập tức bấm số điện thoại ít nhất là ba lần, lần lượt là số điện thoại văn phòng làm việc của Lâm Gia Bách, tiếp theo là văn phòng công ty và cuối cùng nhà riêng của Lâm Gia Bách. Ống nghe của ba cuộc điện thoại đều cùng có một câu trả lời: Số điện thoại này không có thật…Mỗi lần những âm thanh ấy vang lên, Mạnh Tuần lắc đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454120/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.