Sáng sớm, Uông Trường Xích muốn ngủ nướng thêm chút nữa nhưng chiếc đồng hồ sinh học trong cơ thể cậu đã reo, không thể tiếp tục ngủ được nữa, đành trở dậy. Nếu là một buổi sáng bình thường, Uông Trường Xích sẽ nhanh chóng mặc quần áo, đánh răng, rửa mặt..., tất cả công việc ấy nhanh chóng kết thúc trong khoảng năm phút rồi cậu, như một chiếc xe cần mẫn, lăn ra khỏi nhà, lăn đến tận dưới lầu mới dừng lại ở chỗ bán điểm tâm, mua hai chiếc bánh bao rồi tiếp tục lăn về phía trước, lăn thẳng đến công trường xây dựng... Nhưng hôm nay, hình như chiếc bánh xe ấy đã thấm mệt vì lăn lộn quá nhiều, không muốn tiếp tục lăn nữa, hình như muốn tiếp tục lăn nữa, cái mông cứ dính chặt lấy chiếc ga trải giường, thân trên bất động, toàn thân dường như đã bị đông kết trong không khí.
Một tiếng đồng hồ sau, Tiểu Văn cũng trở mình thức giấc. Uông Trường Xích vẫn ngồi bên mép giường. Tiểu Văn hỏi giờ, hỏi sao lại không đi làm. Uông Trường Xích giả vờ không nghe thấy, mắt không hề chớp. Bỗng nhiên Tiểu Văn đấm ngực, nói:
- Anh xem này, em đúng là thứ ngốc nghếch, suýt chút nữa thì quên luôn cả chuyện nhảy lầu.
-
Uông Trường Xích vẫn bất động, hình như trí óc của cậu cũng đang ngưng hoạt động. Tiểu Văn hôm cơm nguội còn lại từ tối hôm qua, rán thêm một quả trứng rồi gọi đến năm sáu lần, Uông Trường Xích mới rời khỏi giường, đánh răng, rửa mặt, mặc quần áo và ăn sáng. Tiểu Văn nói;
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454118/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.