Uông Trường Xích không hề muốn làm to chuyện, thậm chí sự việc còn chưa mở đầu mà cậu đã muốn kết thúc. Mỗi ngày, Uông Trường Xích đến công trường làm việc theo thời gian quy định, chỉ mong ước mỗi một điều là được cầm bay xây tường, tốt nhất là đừng có bất kỳ một thay đổi gì, thậm chí mong ước là tòa nhà này không bao giò xây tới nóc. Chỉ cần tay phải còn cầm được chiếc bay, tay trái còn cầm được viên gạch, lỗ mũi vẫn còn ngừi thấy mùi xi măng thì Uông Trường Xích đã cảm thấy cuộc sống này đã đầy dủ lắm rồi, đã có thể yên ổn mà qua ngày rồi. Nhưng Lưu Kiến Bìnhthi thoảng lại vỗ vai Uông Trường Xích, chửi cậu rụt cổ giống như côn rùa, như loài kiến, nói chung là giống như những loài động vật nhỏ bé không có xương, không có lá gan... Mỗi lần chửi Uông Trường Xích thì không biết bao nhiêu loài động vật được tuôn ra từ cái miệng của Lưu Kiến Bình. Khi ăn cơm trưa ở công trường, lúc nào Uông Trường Xích cũng bê hộp cơm trốn vào một góc vắng người, một mình ngồi nhai nhóp nhép như bò nhai rơm. Nhưng hình như Lưu Kiến Bìnhcó cài đặt máy định vị hay sao ấy, cho dù Uông Trường Xích có trốn tận xó xỉnh nào, anh ta cũng tìm ra. Ngoài việc chửi ra, Lưu Kiến Bình còn làm ra vẻ tiếc nuối cho Uông Trường Xích, nói cơ hội cũng giống như một cái đánh rắm, không thối được bao lâu. Uông Trường Xích hỏi:
- Thế liệu anh nắm được trong tay bao nhiêu phần thắng? Thắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454116/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.