Uông Trường Xích dùng hết một bánh xà phòng thơm mới tắm sạch cho Uông Hòe. Cũng có thể là Uông Hòe không bẩn đến độ như thế nhứng Uông Trường Xích lại nghĩ rằng, cần phải dùng hết một bánh xà phòng mới có thể trả lại được thân phận đích thực cho bố mình. Tắm xong, Uông Trường Xích mặc cho Uông Hòe một bộ quần áo sạch, đẩy xe ra khỏi nhà trọ. Trên đường đi, Uông Hòe luôn mồm đặt câu hỏi:
- Mày đưa bố đến bến xe à? Nếu đến bến xe thì tại sao không đưa mẹ mày theo?
- Hay là mày định mời bố uống rượu?
- Có lẽ nào mày lại đưa bố đến lò hỏa thiêu?
- Sao lại quẹo vào đường này?
- Thì ra là mày đưa bố đi mua quần áo? Cũng không phải…
- Có lẽ nào mày lại đưa bố đến đồn cảnh sát? Cũng không phải…
- Có phải đến thăm bố Hoàng Quỳ không?
…
Uông Trường Xích không nói không rằng, đẩy xe đi thẳng đến tiệm cắt tóc nằm trên đường phố Tiểu Hà. Vừa trông thấy tấm bảng trên cửa hiệu cắt tóc, Uông Hòe không hỏi nữa mà lại nói:
- Trường Xích à, chuyện gì bố cũng nghe con, duy chỉ có chuyện cắt tóc là không thể được. Đầu tóc của bố cũng giống như mặt của diễn viên, giống như nhãn mác hàng hóa, giống như biển quảng cáo của các cửa hàng, cắt đi rồi thì bố không có thu nhập nữa.
- Thì ra bố muốn làm một người ăn xin suốt đời à?
Uông Hòe kéo mạnh cái phanh của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454114/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.