Về đến thị trấn huyện, Uông Trường Xích sục sạo nát tung tất cả các đường phố, bến xe, bến tàu, rạp chiếu phim, chợ búa, quán ăn… nói chung là những nơi có khả năng tập trung đông người là cậu không hề bỏ qua, thậm chí là những thùng rác trên các đường phố, gốc cây, trụ điện cũng không bỏ sót nhưng tuyệt nhiên không hề trông thấy bóng dáng của Uông Hòe. Nhưng lạ thay, tìm không thấy thì Uông Trường Xích càng vui vì cho rằng Uông Hòe không luân lạc trong đám hành khất, nghĩ rằng ông trời vẫn còn để ngỏ một đáp án mà buộc lòng cậu phải giải đáp cho được. Nhưng bước sang ngày thứ ba, khi bước chân Uông Trường Xích chỉ còn cách cổng lớn của trường Tiểu học số 2 khoảng mười mét, cậu phát hiện một bóng người đang lồm cồm bò dưới đất. Cái bóng dáng ấy quá quen thuộc. Bóng dáng ấy đã từng cao lớn, từng khôi ngô, từng dũng cảm, từng lương thiện, từng trí tuệ, từng thơm ngát… nhưng lúc này chẳng khác một con chó ghẻ co rúm dưới đất với một bộ quần áo rách tươm khoác trên người, đầu tóc vừa dài vừa rối vừa bẩn, mặt và tay chân dính đầy bùn. Trước mặt cái bóng ấy có một chiếc bát sắt đã biến dạng không còn hình thù gì nữa, sơn cũng tróc gần hết. Những người đứng tuổi đi ngang qua đường đều liếc mắt nhìn nhưng hình như họ chẳng thấy gì, nhưng đôi ba cô cậu học trò tiểu học đã trông thấy liền đòi tiền lẻ từ bố mẹ chúng quẳng vào bát sắt. Tiền giấy khi rơi xuống bát không phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454112/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.