- Năm mươi nghìn, anh có biết chúng ta có thể làm gì với số tiền ấy không?
Tiểu Văn lay Uông Trường Xích tỉnh giấc, đưa một bàn tay lên. Nhờ ánh sáng yếu ớt từ ngoài đường hắt vào, Uông Trường Xích mơ hồ nhận ra vật trước mắt mình là một chiếc quạt, nhưng nhìn kĩ lại mới nhận ra đó là năm ngón tay. Sau khi Lưu Kiến Bình ghé qua, hầu như ngày nào Tiểu Văn cũng tự hành hạ tinh thần mình, nửa đêm khuya khoắt thường dựng Uông Trường Xích dậy dể nói về chuyện ấy. Uông Trường Xích nói:
- Không phải là Lưu Kiến Bình nói anh ta sẽ lấy hai mươi nghìn sao?
- Thế thì còn ba mươi nghìn. - Tiểu Văn bẻ gập hai ngón tay, ba ngón còn lại vẫn thẳng đứng. - Ba mươi nghìn cũng có thể xây một ngôi nhà bằng xi măng ở quê, đủ cho con mình có thể đi nhà trẻ cho đến khi tốt nghiệp trung học.
Tim Uông Trường Xích như bị xung điện, bởi Tiểu Văn đã nói trúng hiểm huyệt của cậu là cần phải có tiền để cho con đến trường, thứ nữa là xây nhà ở quê. Nhưng Uông Trường Xích vẫn do dự, tay phải vô ý thức mò xuống phía dưới cơ thể, nói:
- Có thể nó tạm thời bị mất cảm giác thôi, thêm thời gian nữa biết đâu lại tốt lên.
- Tốt cái cục cứt! Em đã giúp anh kích thích nó hàng nghìn lần rồi nhưng một chút phản ứng cũng không hề có.
- Có lẽ nào em không mong nó bình phục?
- Chỉ hy vọng thì được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454110/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.