Thêm một tháng nữa, vẻ bên ngoài hạ bộ của Uông Trường Xích gần như đã trở thành bình thường. Nói vẻ bên ngoài bình thường là vì da đã liền sẹo, đi đứng cũng không còn khó khăn nữa, khi tiểu tiện cũng không còn nhói đau nữa, có điều của nợ ấy chưa thể cứng lên được. Nói tóm lại, chức năng quan trọng thứ hai của vật ấy khó lòng hồi phục. May mà trong thời gian ấy, Uông Trường Xích tạm thời chưa nghĩ, thậm chí là chưa cần đến chức năng ấy vì Tiểu Văn đang trong thời kì dưỡng thai.
Tâm tình của Tiểu Văn trong thời gian này đã ổn định dần dần, có điều cô vẫn thường cảm thấy đầu óc choáng váng, luôn luôn có cảm giác như đang ngồi trên thuyền, nhìn cây cối, nhà cửa, đường sá... tất cả dường như chao đảo, di chuyển. Do vậy mà chỉ cần một cơn gió động, một ngọn cỏ lay đều khiến Tiểu Văn bất an, lo lắng. Mỗi lần cô ấy có cảm giác mình đang ngồi trên thuyền, ngay lập tức hai tay cô ấy phải bám chắc vào bất kì vật gì ở bên cạnh, lúc thì thanh giường, lúc thì khung cửa, lúc thì đôi vai... Chỉ cần bàn tay có thể nắm được bất cứ cái gì, cô mới có thể gắng gượng để vượt qua cơn choáng ấy.
Uông Trường Xích muốn đưa Tiểu Văn đi bệnh viện kiểm tra nhưng Tiểu Văn lắc đầu nguây nguẩy nói:
- Chỉ cần có việc gì đó để em động chân động tay là hết choáng thôi mà.
Uông Trường Xích nhường công việc đi chợ, nấu cơm, may vá quần áo cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454108/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.