Tiểu Văn thấy Uông Trường Xích ngủ ngồi ở hành lang, nói:
- Trương Huệ có một phòng làm việc riêng, tại sao anh không nói với chị ấy để ngủ nhờ?
- Trước đây cô ta là đồng hương, bây giờ là bà chủ, hoàn cảnh không giống nhau, dù sao anh ngủ ở đây cũng ngon chán.
Khi không có khách, Tiểu Văn thường tỉ tê nói chuyện với Trương Huệ, có lần đem chuyện Uông Trường Xích ngủ ngoài hành lang để chờ mình trông rất thảm hại. Trương Huệ nói:
- Thảm hại là do tự anh ta tìm lấy. Em không biết đường đi à, đêm nào anh ta cũng phải đưa đưa đón đón làm quái gì?
- Anh ấy sợ em đi đường không an toàn.
- Nếu Trường Xích kiên trì chờ em ngoài hành lang trong vòng một tháng, điều đó chứng tỏ anh ta rất yêu em.
Mỗi khi mát xa xong cho một khách, Tiểu Văn thường ra ngoài hành lang để hít thở không khí, thuận chân đi từ tầng ba xuống hành lang tầng một để thăm Uông Trường Xích, đồng thời cũng để thư giãn gân cốt. Vừa nghe thấy tiếng chân Tiểu Văn là Uông Trường Xích tỉnh hẳn ngủ, ôm lấy vợ, hôn vợ, xoa lên bụng vợ, nói:
- Con à, ngoan nhé. Mẹ con đang kiếm tiền để chuẩn bị đón con chào đời.
Mấy phút gặp nhau thân mật giữa hai vợ chồng khiến cái mệt, cái mỏi của Tiểu Văn lập tức tan biến. Trước khi về chỗ làm, Tiểu Văn thường bảo Uông Trường Xích cố gắng ngủ, ngày mai còn phải làm việc. Cậu nhắm mắt, cô liền đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454102/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.