Hơn mười giờ đêm, đang ra Tiểu Văn đã ngủ nhưng đêm ấy lại không có lên giường, đang trong giấc ngủ mê mệt, đột nhiên Uông Trường Xích choàng tỉnh. Bình thường dù Tiểu Văn có lay, có gọi, có lấy que chọc mũi, cậu cũng không tỉnh giấc. Đèn bật sáng, không có bóng dáng Tiểu Văn trong phòng, một cách bản năng, cậu vươn đầu ra ngoài cửa sổ, bên dưới hoàn toàn yên lặng, thi thoảng mới có một vài bóng người lại. Ngoài đường, xe cộ vẫn nườm nượp, trước đây nhưng âm thanh bị cậu gạt ra ngoài tai mỗi đêm hôm nay lại như mạnh thêm, đinh tai nhức óc. Hai hang đèn đường thẳng tắp vươn cao lên trời, quầng sáng chung quanh mỗi bống đèn đậm đặc khói bụi, phố xá mờ mờ tỏ tỏ. Không xa lắm là quán thịt nướng lộ thiên trên vỉa hè đang ngồi đông khách, khói bốc ghi ngút, mùi thịt nướng thơm lừng phảng phất trong không gian, nhiều đám đông ngồi vây quanh những chiếc bàn thấp lè tè bằng nhựa ăn ăn uống uống nói nói cười cười, thi thoảng vài câu chửi thề chen vào mớ âm thanh hỗn tập ấy đập vào tai Uông Trường Xích.
Vội vã mặc quần áo, Uông Trường Xích đến thẳng khu mát xa chân Phượng Hoàng.Trương Huệ vén mép rèm, Uông Trường Xích nhìn thấy Tiểu Văn cùng với bồn năm cô gái khác đang ngồi ở bên trong. Tiểu Văn đang nắn chân cho một gã đàn ông trung niên, bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy đang bò qua bò lại trên bàn chân gã, khóe miệng của gã đàn ông xách lên đến tận mang tai. Uông Trường Xích định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454100/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.