Ăn cơm tối xong là Uông Trường Xích nằm thẳng đơ trên giường như một thân gỗ mục, ngáy đều. Tiểu Văn bôi một ít dầu gió vào hai khóe mắt chồng, dầu chui vào mắt khiến Uông Trường Xích cảm thấy xót, ngồi bật dậy. Tiểu Văn nói:
-Em phải đi tìm Trương Huệ, nếu không tìm ra người để nói vài câu, e là em sẽ điên mất.
Uông Trường Xích rửa qua mặt, tìm một tờ báo cũ rồi bắt đầu vẽ đường, vừa vẽ vừa nói:
-Ra khỏi cổng rẽ bên trái khoảng năm mươi mét có một bến xe buýt tên là Vọng Sơn. Ở đây em lên xe số 22, nhớ kĩ số 22 tức là viết hai lần con số 2 liền lại với nhau. – Tiểu Văn gật đầu như đã nhớ, Uông Trường Xích nói tiếp. – Em ngồi xe số 22 đi qua năm bến là đến ngã tư đường Kỳ Dương. – Tiểu Văn không đọc được chữ “kỳ” nên đọc đi đọc lại đến mấy lần rồi hỏi tiếp theo như thế nào. Uông Trường Xích vẽ trên tờ báo một con đường rồi nói – Sau đó em đi thẳng về phía đối diện, tìm thấy tấm bảng ghi tên đường Kỳ Dương. Ở chỗ này em lên xe số 7, nhớ chưa? – Tiểu Văn gật đầu. – Em ngồi xe số 7 đi được ba bến thì gặp ngã tư đường Triều Dương và đường Dân Chủ, em xuống xe ở đó, đi theo đường Dân Chủ khoảng ba trăm mét thì nhìn thấy bên phải có một tòa nhà rất cao, trước nhà có tấm bảng ghi khách sạn Hồng Đậu. Em đi thẳng vào khách sạn, vào thang máy lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454097/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.