Uông Trường Xích không ngờ rằng Tiểu Văn lại khóc đến độ sưng đỏ cả mắt đến như vậy. Vừa bước chân ra khỏi cửa thì mẹ Tiểu Văn, Lưu Song Cúc đồng loạt khóc nấc lên, bố Tiểu Văn và Uông Hòe cũng thấy mắt mình cay xè, suýt khóc. Tiểu Văn thì khỏi nói, ôm từng người khóc như mưa như gió. Riêng Uông Trường Xích như một người ngoài cuộc, ngoác mồm cười nói oang oang rằng, đây đâu có phải là đi ở tù, việc gì phải phung phí nước mắt nhiều như vậy. Nhưng sau khi rời khỏi nhà, Tiểu Văn lại tràn trề lạc quan khi đi ngang qua sườn núi, leo lên xe, suốt quãng đường dài không hề ngủ gật, thấy cái gì hỏi cái nấy. Nhưng sau khi đến thành phố không đầy một tuần, Tiểu Văn đã bắt đầu khóc.
Đó là một buổi chiều tối, Uông Trường Xích đi tìm việc vẫn chưa về, Tiểu Văn đang nấu cơm trong bếp. Tiếng pháo đì đùng xa xa, tiếng còi xe inh ỏi dưới lầu, tiếng xì hơi từ nồi cơm điện… tất cả những âm thanh ấy hòa tấu lại với nhau khiến cô cảm thất nhớ nhà. Tiểu Văn nhớ những âm thanh đón tết ở que nhà, nhớ giọng quát tháo con cái của mẹ, nhớ mùi thơm của luống tỏi, luống rau ngoài vườn, nhớ mùi hăng nồng của phân lợn trong chuồng, thậm chí cô còn nhớ cả ngọn gió lạnh thổi qua sườn núi và những tảng băng nổi lập lờ trên mặt giếng nước… Vừa nghĩ, vừa nhớ, vừa thái rau xắt thịt và khi cô cầm mất cọng hành lên thì nước mắt đã lã chã rơi xuống. Tiểu Văn đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454095/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.