Mỗi sáng sớm, mọi người trong thôn đều có thể nghe thấy tiếng gọi “Trường Xích! Làm nhẹ th..ô…i…!” vang lên từ bức tường đang vây lưng chừng ở nhà chú Hai. Những âm thanh này như tiếng gà gáy cao vút, như tiếng chuông đồng hồ tản phát trong không gian vừa hừng sáng khiến những ai đang còn trong giấc nồng cũng phải tỉnh dậy.
Ban đầu, Trường Xích còn trả lời rồi phóng vụt qua nhà chú Hai, nhưng sau khi cùng Tiểu Văn lên phố huyện, hình như cậu đã mắc phải chứng bệnh ngủ nướng. Chú Hai đã gọi một lần nhưng chờ mãi vẫn khong thấy nóng dáng cậu đâu, bèn tiếp tục gọi. Ban đầu, chỉ cần một tiếng gọi của chú Hai là Uông Trường Xích đã ngay lập tức có mặt, nhưng dần dần, chú Hai phải gọi nhiều lần, từ một lần thành hai lần, từ hai lần biến thành ba lần, từ ba lần biến thành vô số lần.
Thời điểm Uông Trường Xích bắt tay vào công việc càng ngày càng trễ, có lúc thì trời vừa sáng bạch nhưng đôi khi, mặt trời lên đến cả con sào nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng. Mỗi lần nghe tiếng gọi của chú Hai, Uông Hòe cố ý làm rơi chiếc mâm hoặc cái nồi để Uông Trường Xích nghe thấy tiếng động mà thức giấc. Có điều, mỗi lần như vậy Uông Trường Xích đều nói hai tiếng cộc lốc “biết rồi” rồi tiếp tục ngủ, đầu cậu rời khỏi chiếc gối vài phân rồi nặng nề rơi xuống trông chẳng khác nào một tảng đá.
Lưu Song Cúc cho rằng công việc xây nhà quá nặng nề khiến Uông Trường Xích mệt mỏi, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454093/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.