Không ai nghi ngờ gì về chuyện bọn họ sẽ quay lại và chắc chắn sẽ đông hơn, trang bị đầy đủ hơn. Uông Trường Xích nhét quần áo, giày, đèn pin, bánh khô và một ít tiền vào trong một chiếc túi mềm. Cách đối phó của cậu là, chỉ cần nhác thấy bóng dáng của cảnh sát là xách túi chạy biến. Ra mặt chống đối thì không được nhưng trốn thì quá dễ dàng. Nhà của chú Hai càng lúc càng cao, khi đứng trên giàn giáo, thì thoảng Uông Trường Xích vươn người đứng trên cao nhìn bao quát chung quanh giống như lính gác đứng trên chòi canh, trong lòng luôn nơm nớp là mình sẽ bị tập kích bất ngờ.
Tất cả người trong thôn đều có vẻ lo lắng, ngay cả hồn vía chú Hai nhiều khi cũng bỏ chạy đi đâu mất, chiếc cốc uống trà trong tay ông thi thoảng lại rơi xuống đất hoặc bay vèo rất xa, có lần suýt trúng vào đầu thím Hai. Khi Uông Trường Xích cắm cúi với công việc xây tường thì chú Hai lại làm công việc quan sát, chỉ đến khi Uông Trường Xích đứng dậy quan sát chung quanh thì ông mới dám cúi đầu xuống. Nhìn hai người lúc cúi đầu lúc ngẩng đầu lên thay thế nhau rất đều đặn như thế, đang ngồi phía sau nhà, Uông Hòe cũng cảm thấy áy náy trong lòng, nói không việc gì phải lo lắng đến như vậy và nhận lấy công việc canh gác. Tuy miệng Uông Hòe nói rất cứng nhưng trong lòng ông, nỗi lo cũng không hề kém cạnh so với mọi người. Đôi mắt ông lúc nào cũng mở to hơn, vành tai ông cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454091/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.