Sau khi kiểm tra, bác sĩ thông báo là Uông Trường Xích không bị gãy chân gãy tay mà chỉ bị nội thương. Có điều, phiền toái là ở chỗ, bộ phận sinh dục của cậu bị gạch rơi trúng, dập nát, tinh hoàn phía bên phải cũng bị tương tự. Bác sĩ đặt ống dẫn nước tiểu, mổ lấy tinh hoàn ra, khâu khâu vá vá cố gắng giữ nguyên hình nguyên trạng bộ phận sinh dục. Khi thuốc mê hết tác dụng, ý thức được khôi phục, tay phải của Uông Trường Xích thò vào trong đũng quần một cách bản năng, nhưng lần nào cũng bị tay của Tiểu Văn ngăn cản. Trong cảm nhận của Uông Trường Xích, hình như giữa hai đùi cậu lúc này đang trống không, trống đến mức có thể xây cả một sân bóng đá ở đó, nói cách khác, bắt đầu từ hôm nay, cậu đã không hề tự giác biến thành thái giám! Do vậy mà Uông Trường Xích rất muốn kiểm tra lại cảm nhận của mình. Tay phải bị giữ chặt thì cậu dùng tay trái, tay trái bị giữ nốt thì cậu dùng miệng thì thào:
- Còn không?
- Vẫn còn.
Uông Trường Xích thở một hơi thật dài như thể mình vẫn còn đang giữ được tư cách của một người đàn ông, cho dù nó đã bị đánh mất từ lâu lắm rồi.
- Rõ ràng đây là một phản ứng linh tính. Cho dù là chân run, ngực đau, miệng khô hay đầu choáng đều là linh tính, là do ông trời dùng phương thức đặc biệt để buộc anh đến đây ngăn trở hành vi phá thai của em.
- Thế thì ông trời quá mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454104/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.