Type: Bích Ngọc
3.
Rời khỏi bến xe, Uông Trường Xích chạy xộc đến Phòng Giáo dục. Cậu thấy Uông Hòe ngồi xếp bằng trong sân, tay cầm một tấm bảng giấy, trên đó có mấy chữ: “Điểm vượt chuẩn mà không được tuyển vào đại học, ai trả lại công bằng cho con tôi?”. Ngoài cái bóng của Uông Hòe ra, sân vắng hoe, ánh nắng gay gắt chiếu xuống khiến cái gáy của ông đen cháy, toàn thân trông giống như một nửa cây mạ mọc trên mặt đất khô hạn nứt nẻ, ngọn héo nhưng thân thắng; lại càng giống một gốc cây, bất động. Vứt chiếc ghế xuống đất, Uông Trường Xích chạy đến đỡ lấy bố. Ông rất nặng, nặng gấp mấy lần so với tưởng tượng của Uông Trường Xích. Lần đầu tiên, Uông Trường Xích không thể đỡ được Uông Hòe đứng dậy, lần thứ hai, sau khi đã dùng hết sức, cậu cũng không thể đỡ được bố đứng lên. Mấy ngày trước, chính Uoong Trường Xích cũng từng bị tê dại, nên cậu biết vì sao Uông Hòe lại nặng đến thế. Đích thực là ông đã bị tê dại,không thể dùng sức đứng lên nổi. Nghĩ vậy, Uông Trường Xích bắt đầu xoa bóp chân tay bố. Khoảng nửa tiếng sau, Uông Hòe đã có thể chống tay xuống đất bò dậy rồi ngồi lên ghế, nói:
- Một cái thị trấn huyện to như thế này mà ngay cả một cái ghế cũng không có!
Uông Trường Xích đưa chiếc túi cho bố. Ông lôi từ trong đó ra một chai thủy tinh, mở nắp, uống ồng ộc một hơi dài hết một phần ba. Đó là loại rượu gạo tự nấu, chỉ cần uống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454062/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.