Type: Bích Ngọc
2.
Uông Trường Xích giấu mọi thông tin đến phát thối ra mới nói với Uông Hòe. Lúc này Uông Hòe đang uống rượu một mình, nghe được tin ấy thì có cảm giác như nuốt phải một quả trứng thối, tiếc là không nôn ra được ngay tức thì. Nhưng sự thật vẫn cứ là sự thật, không có cách gì để nôn ra nó được. Do vậy, ông chỉ còn cách kềm nén, kềm nén đến độ khi nó biến thành nỗi đau âm ỉ bên trong mới thở dài nói:
- Không phải điểm thi của mày vượt điểm chuẩn à, đã vượt điểm chuẩn tại sao lại không được tuyển chọn?
Uông Trường Xích cúi đầu, nói:
- Họ nói, đơn xin tuyển của con điền không đúng quy cách.
- Mày điền gì trong đơn?
- Con đăng ký nguyện vọng đầu tiên là Đại học Bắc Kinh hoặc Đại học Thanh Hoa, nếu không xét được thì phục tùng sự phân bổ.
Một tiếng “rắc” vang lên. Thì ra Uông Hòe đã bóp nát chiếc cốc rượu đang cầm trong tay, gằn giọng:
- Gan của mày to bằng trời rồi đó! Từ năm một chín bốn chín đến nay, toàn huyện chưa có đứa nào đỗ vào Đại học Bắc Kinh hay Thanh Hoa cả.
- Nhưng con cũng có ghi là phục tùng sự phân bổ. Với điểm số như vậy, chí ít con cũng kiếm được một chỗ ở những trường tồi hơn.
- Không phải ai cũng vừa cúi đầu là đã nhìn thấy tiền. Số mệnh của mày giỏi lắm là được tuyển vào những trường hạng hai hạng ba, lại còn nằm mơ giữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454059/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.