4.
Sáng sớm hôm sau, Uông Hòe cắp chai rượu, vác một chiếc ghế của phòng trọ lên vai, mua bốn chiếc bánh bao rồi đến Phòng Giáo dục. Ông không thể ngờ được rằng, Uông Trường Xích đã ngồi sẵn từ lúc nào. Uông Hòe hết sức phấn chấn, đặt ghế xuống bên cạnh, vỗ vai con trai rồi ngồi xuống, lấy cái bảng giấy giơ lên. Có thể nói, từ lúc này bố con họ đã kề vai sát cánh bên nhau rồi. Sáng sớm, hai người cùng xuất hiện, buổi chiều hai người cùng về, ngay cả những ngày cuối tuần cũng không bỏ sót. Ngồi gần một tuần thì năm học mới cũng đã bắt đầu khi giảng.
Tiếng loa phóng thanh bỗng nhiên vọng tới từ sân trường bên cạnh Phòng Giáo dục như chọc thẳng vào thần kinh của Uông Trường Xích. Khi tiếng hô khẩu lệnh thể dục vang lên, Uông Trường Xích đứng bật dậy, theo tiếng hô “Một! Hai! Ba! Bốn”; “Một! Hai! Ba! Bốn”; “Một! Hai! Ba! Bốn”…đi đều mấy vòng quanh sân. Khi tiếng hô “Động tác điều hòa” từ loa vang lên, cậu cũng đứng làm lại động tác điều hòa. Trên chiếc sân rộng rãi chỉ có mỗi một mình Uông Trường Xích khua chân múa tay. Uông Hòe thấy con mình cô đơn nên cũng đứng dậy bắt chước làm theo. Nhưng động tác của Uông Hòe vừa cứng vừa không đúng trông chẳng khác con khỉ làm trò, nên toàn nhận được những tiếng cười từ trên lầu. Lúc này Uông Trường Xích cũng chẳng còn sợ gì những tiếng cuời nữa, cậu nghĩ chỉ cần đứng giữa sân tập thể dục như thế này, cậu vẫn là một học sinh.
Một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454064/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.