Ngô Dật tiện tay mở tấm ảnh, chỉ liếc một cái, lập tức sốc đến mức mắt trợn lòi ra khỏi tròng.
“Ối! Ông chủ Lâm!”
Anh ta gào lên một tiếng, ôm điện thoại, vội vàng dí sát vào mắt, liên tục phóng to thu nhỏ.
Sau khi săm soi kỹ lưỡng, cuối cùng cũng khẳng định người trong ảnh chính xác là ông chủ Lâm.
Ngô Dật phấn khích đến mức quên trời đất, đấm tay vào không khí, miệng gào to: “Ha ha ha! Ông chủ Lâm ơi anh có thần thông quảng đại, cũng không thoát khỏi lòng bàn tay anh em nhà họ Ngô này!”
Anh ta không ngần ngại vơ luôn một phần công lao về mình.
Đang định nhắn tin hỏi Ngô Mộng Mộng địa chỉ, ánh mắt Ngô Dật lại dừng trên tấm ảnh, chợt nhận ra có gì đó không ổn.
Anh ta lại phóng to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào góc bàn ăn mờ mờ, trong lòng bắt đầu lấn cấn.
Cái ảnh này, trông không giống đang bán hàng rong, cũng chẳng giống bếp sau của nhà hàng nào!
Càng nhìn, càng thấy giống bếp nhà ai đó.
Trong đầu anh ta lập tức hiện lên một khung cảnh rõ nét.
Ông chủ Lâm đang bận rộn nấu nướng trong bếp, còn con em gái mình thì ngồi ở bàn ăn, mặt mày háo hức chờ xơi.
“Khoan đã!”
Ngô Dật đột nhiên hít một hơi khí lạnh.
Đây là ai vậy?
Ghê gớm cỡ nào mà mời được cả ông chủ Lâm đến tận nhà nấu cơm?
Ông chủ Lâm đến cả tiền đầu tư của đám nhà giàu còn thẳng thừng từ chối cơ mà!
Em gái mình thì có cái vẹo gì, sao lại quen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261075/chuong-366.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.