Gửi ảnh xong, Ngô Mộng Mộng nhìn chằm chằm vào màn hình, đợi một lúc, không thấy Ngô Dật trả lời.
Cô thầm nghĩ, chắc giờ này ông anh trời đánh không xem điện thoại.
Cô bĩu môi, cũng không để tâm lắm.
Dựa trên sự hiểu biết của cô về Ngô Dật, lát nữa ông anh mà thấy tin nhắn, tuyệt đối sẽ kh*ng b* tin nhắn thoại, hỏi cho ra nhẽ.
Nghĩ đến đây, cô không nhịn được cười trộm, trong đầu đã bắt đầu mường tượng ra cảnh Ngô Dật tức xì khói.
Cứ để đạn bay một lúc đã, chọc quê ông anh mình thì cần gì lý do chứ?
Bên phía nhà bếp, Lâm Huyền bưng hai món Đậu hũ Ma Bà và Thịt luộc Tứ Xuyên vừa nấu xong ra.
Trong nháy mắt, mùi thơm nồng nàn như thủy triều, ồ ạt xông thẳng đến bàn ăn.
Mùi tê cay đậm đà của đậu hũ Ma Bà, mùi thơm lừng của thịt luộc Tứ Xuyên, quyện vào nhau, tạo thành một cú sốc khứu giác cực mạnh, khiến cơn thèm ăn của mọi người lại bùng lên.
Đĩa Đậu hũ Ma Bà trông rung rinh. Những khối đậu hũ trắng nõn, xếp ngay ngắn trong nước sốt dầu ớt đỏ au.
Mỗi miếng đậu đều được bọc đều một lớp sốt sánh.
Hành lá xắt nhỏ, bột hoa tiêu... ba màu đỏ, trắng, xanh xen kẽ, như một bức tranh sơn dầu.
Chỉ liếc mắt một cái, chưa cần nếm, đã không kìm được mà nuốt nước bọt.
Món Thịt luộc Tứ Xuyên còn hoành tráng hơn. Những lát thịt lớn ngập trong nước dùng đỏ au hấp dẫn.
Bên dưới là giá đỗ và cải xanh, thấp thoáng trong làn nước dùng.
Lớp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261074/chuong-365.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.