Phòng ăn lập tức im phăng phắc, tiếng bát đũa lanh canh ban nãy tắt ngấm.
Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Ngô Mộng Mộng.
Ngô Mộng Mộng chỉ cảm thấy mặt nóng bừng.
Rõ ràng cô không bật loa ngoài, nhưng cái giọng oang oang của Ngô Dật, câu nào câu nấy đều truyền đến tai mọi người rành rọt.
“Ngô Dật!”
“Anh có nghe xem anh đang nói cái gì không!”
“Anh bị điên à! Em với ông chủ Lâm có gì đâu!”
Cô hét lên, vừa tức vừa ngượng, suýt nữa hất đổ bát canh trước mặt.
Cô hoảng loạn nhìn quanh, thấy Thường Tuệ đang bịt miệng cười, Tống Thanh Thanh thì mặt nghệt ra.
Điều này khiến cô càng thêm xấu hổ, chỉ muốn đào cái lỗ mà chui xuống.
Đầu dây bên kia, Ngô Dật hoàn toàn không tin: “Còn bảo không có! Ông chủ Lâm còn xuống bếp nấu riêng cho em ăn!”
“Anh em mình quen ổng bao lâu, ai được đãi ngộ thế này!”
Nói đến đây, giọng anh ta pha chút đau đớn: “Em đừng có chối, đưa máy cho ảnh! Anh phải hỏi cho ra nhẽ!”
Đúng lúc Lâm Huyền lau tay từ bếp đi ra, nghe thấy tên mình thì khựng lại.
Ban nãy hắn ở trong bếp dọn dẹp, tiếng nước xả rất to, át hết mọi âm thanh bên ngoài.
Giờ nhìn cả phòng mỗi người một vẻ, còn Ngô Mộng Mộng thì đỏ như tôm luộc, vẻ mặt không biết giấu vào đâu.
Hắn thắc mắc: “Sao thế?”
Mình mới vào bếp rửa cái chảo thôi mà, sao tự dưng lại lôi mình vào?
Thấy Ngô Mộng Mộng sắp bốc hỏa đến nơi.
Tống Thanh Thanh ho khẽ một tiếng, cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261076/chuong-367.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.