"Thuỳ lại ngồi ăn trưa một mình kìa!"
"Ai bảo nó đánh Đức cơ chứ, kệ nó đi, bọn mình đi ăn cơm."
Tiếng nói của mấy đứa nhỏ rất to, Thuỳ nghe rõ mồn một tiếng xì xào của đám chúng nó.
Nó ngồi vừa ăn mà vừa cảm thấy tủi thân, nó có làm gì sai đâu chứ, thằng Đức sai trước mà, các bạn nó không thèm nghe lời nó kể mà nói xấu nó.
Hốc mắt nó đỏ hoe, nước mắt của nó đã không kiềm được mà rơi ra vài giọt.
'Bụp..'
Hoàng Anh từ đâu chui ra đến chỗ ghế cô ngồi, cậu đặt hộp cơm của cậu xuống, ngồi xuống cùng ghế với Thuỳ.
...
Cậu ta mở hộp cơm ra, ngồi ăn, không nhìn mặt cô.
Thuỳ lúc này 8 mắt mở to, ngạc nhiên nhìn cậu.
Hoàng Anh: "Cơm trong căn-tin dở."
Thuỳ: "?"
Ai hỏi mà cậu trả lời?
Thuỳ sắp sốc tới ngất rồi, Hoàng Anh ăn cơm trưa cùng cô kìa, nước mắt của nó cũng bị làm cho sốc mà ngưng lại.
Nó khụt khịt mũi, hỏi cậu:
"Cậu đang ăn trưa với tớ đấy à?"
Hoàng Anh quay sang nhìn nó, lấy miếng dưa hấu trong hộp của cậu để vào hộp của nó:
"Cậu không bị đui mà?"
Cậu ta nói như vậy nhưng lại khiến Thuỳ cảm động hết sức, nó lại rơm rớm nước mắt. Sao mà đối xử với nó tốt vậy chứ. Hoàng Anh thấy nó như vậy, cậu mở miệng nói ngay:
"Cậu khóc trông xau....."
Cậu ta chưa kịp nói xong, Thuỳ đã nhét một miếng thịt vào mồm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-tinh-nho-khong-ngan-ngui/2844377/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.