Thời tiết ở cảng biển mấy ngày nay chẳng dễ chịu chút nào. Khi nắng chưa lên thì rét căm căm nhưng khi đã lên rồi lại khiến người khác mồ hôi nhễ nhại cả người dính nhớp khó chịu vô cùng. Gã thanh niên bị bị chột một bên mắt đặt hàng hóa sang một bên rồi kéo áo trong lên lau mặt. Gã có chút ghen tị nhìn người thanh niên to lớn đang ôm hai thùng đồ trên vai. Nghe nói hắn ta từng làm trong trang viên của tử tước nhưng không biết đắc tội gì với ngài mà bị chuyển đến đây.
Hắn ta tên là gì nhỉ? Phải rồi, Dan. Ban đầu có thành viên mới thì đoàn khuân vác cũng khoái lắm chứ. Có rủ rê hắn đến phố gái làng chơi mấy lần nhưng hắn ta chẳng thèm phản ứng tí nào cả ngày chỉ trưng ra bộ mặt không cảm xúc mà làm việc. Vậy mà quản lý rất tán thưởng hắn nếu hắn làm thêm vài tuần nữa khéo thành sếp của bọn họ cũng nên.
Gã chột khó chịu mà uống hết nửa chai nước. Cái mặt như cá chết mà sao được nhiều phu nhân để ý quá vậy? Trước hắn phải nịnh đến méo cả mồm mới được vài đồng tiền vậy mà gã này chẳng làm gì cũng có người dúi tiền vào tay. Đã vậy còn bày ra vẻ không ham của mà trả lại cho người ta.
"Đời đúng là bất công mà!"
Bốp.
Đầu đột nhiên bị cốc một cái thật mạnh, đau đến nổ đom đóm mắt. Gã chột xoa đầu nhìn quản lý đang lạnh mặt cảnh cáo mình.
"Mau làm việc đi! Đừng có mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589404/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.