Giây phút nhìn thấy Aisha, máu trong người Mạc Dao dường như rút hết ra ngoài. Cậu thậm chí sợ đến nỗi không thể di chuyển được đầu chỉ có thể trơ mắt nhìn chằm chằm thiếu nữ.
Vì... vì sao nàng lại ở đây? Chẳng lẽ nàng chết không nhắm mắt nên quay lại báo thù?
Nhưng mà cậu có làm gì đâu? Thậm chí người bị bắt nạt vẫn luôn là cậu...
Mạc Dao nước mắt lưng tròng tủi thân mà nghĩ. Cùng lúc này Aisha cũng đã tiến đến bên giường cậu. Nàng có thể cảm nhận được người sau rèm đang run bần bật thậm chí cái mũi nhỏ của cậu cũng bắt đầu sụt sịt không ngừng. Aisha do dự một chút cúi xuống nhìn bản thân mình.
Máu me đã rửa sạch. Quần áo thơm tho không có mùi lạ. Vì sao thiếu niên lại sợ nàng?
Thiếu nữ khó hiểu vươn tay vén rèm ra. Người trong rèm nhảy dựng lên một chút nhưng cũng không hét toáng lên mà chỉ hô hấp dồn dập hơn.
"Đừng... đừng mà..."
Nước mắt lần nữa chảy ra khỏi hốc mắt. Mạc Dao đã sợ đến mặt mày tím tái. Dù Aisha trước mặt không giống như trong phim kinh dị tóc dài xõa ra, cả người mặc đồ trắng bay vật vờ trên không trung nhưng một người hôm qua bản thân vừa đi phúng viếng vậy mà hôm nay đã hiện hồn về thử hỏi ai không sợ chứ. Mạc Dao không biết vì sao người khác có thể bình tĩnh hỏi xin số sổ số, lô đề gì đó riêng bản thân cậu chỉ cần nhìn thôi cũng đã bị doạ cho nói lắp bắp không thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589402/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.