Cậu đã bị Aisha nhốt lại hoàn toàn. Mạc Dao vươn tay chạm vào chiếc vòng cổ nạm ngọc trên cổ mình. Nó được nối với một sợi dây xích khá nặng, kéo dài đến gần cửa.
{A... a... a con bé đó điên thật rồi. Báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát thôi.}
005 ôm đầu điên cuồng la hét.
"005, hiện tại chúng ta cần phải bình tĩnh." - Bị trợ lý hét ù cả tai, Mạc Dao nhỏ giọng nhắc nhở nó.
Thấy thiếu niên vẫn bình thản, 005 tò mò bay xuống cạnh thiếu niên.
{Dao Dao, cậu không sợ chút nào sao?}
"Sợ." - Mạc Dao vươn tay chỉ vào đôi mắt đã đỏ hồng của mình. - "Vì sợ quá nên không khóc được."
{...}
Mạc Dao không nói ngoa, lúc này cậu thật sự rất sợ. Hồi nhỏ, mỗi lần không vừa lòng chuyện gì đó, Mạc Uyển sẽ trừng phạt em trai mình. Nàng có rất nhiều cách trừng phạt thiếu niên có khi là ép cậu ăn phần đồ ăn chứa thành phần Mạc Dao bị dị ứng, có khi là phá hỏng bài tập về nhà của cậu. Nhưng phổ biến nhất là nhét Mạc Dao vào tủ quần áo. Cảm giác bị vây trong không gian kín tràn ngập bóng tối đã dọa sợ thiếu niên nhỏ tuổi. Khi Mạc Uyển kịp nhớ ra em trai vẫn ở trong tủ, thiếu niên đã sợ đến nỗi tiểu ra quần, khóc lóc quên cả thở. Sau lần đó Mạc Dao bị sốt nặng còn Mạc Uyển bị cha mẹ đưa đi đâu đó. Khi trở lại, nàng đã tiều tụy xanh xao vô cùng.
Trò đùa dai vẫn tiếp tục. Mạc Dao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589406/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.