"Như vậy có ổn không?"
Mạc Dao lo lắng nhìn bức ảnh vừa gửi đi. Dù váy nguyên chủ mua khá ngắn nhưng mà vẫn che được những thứ cần che. Hơn nữa nguyên chủ còn rất có thẩm mỹ mà mua tất trắng dài quá đầu gối, thít chặt vào phần đùi mềm mại. So với những nam sinh khác thì chân của thiếu niên khá là nhỏ lại không có thịt thừa, khi tất trắng bao bọc lấy chân của cậu càng tạo cảm giác mềm mại cho đôi chân nhìn thế nào cũng thấy giống chân của nữ sinh trung học.
{Đẹp! Chân của Dao Dao là đẹp nhất!}
005 hai mắt sáng rực nhìn thiếu niên đang co quắp ngồi trên giường.
{Hẳn tên nhãi Thẩm Trạch Văn kia đang một bên lau nước miếng một bên nhìn chằm chằm chân Dao Dao nhà ta rồi.}
"Tôi nghĩ không phải vậy đâu… Hẳn chúng ta sắp phải ngồi ở đồn cảnh sát thì đúng hơn…"
Lừa đảo người khác còn chưa tình giờ lại thêm tội quấy rối tìиɧ ɖu͙©. Thiếu niên bứt rứt mà vò nát góc váy. Giờ cậu đi đầu thú có được giảm nhẹ tội không?
Trên thực tế trước đó Thẩm Trạch Văn đúng là có ý định báo cảnh sát. Nhưng đó là khi hắn chưa thấy ảnh thiếu niên gửi qua. Thiếu niên dùng một tay giữ váy một tay khác cầm điện thoại mà chụp từ trên xuống
Phải nói kỹ năng chụp ảnh của thiếu niên quá tệ, kiểu chụp thật sự giống các bậc cha mẹ bây giờ. Tuy nhiên cũng nhờ vậy mà hắn có thể khẳng định thiếu niên không sử dụng app chỉnh sửa.
Cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589391/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.