Sau gần một tuần Mạc Dao vẫn chưa gặp lại 005 và 197. Có lẽ cả hai áy náy vì chương trình 2 quá nặng đô nên để thiếu niên nghỉ ngơi một thời gian dài. Nhưng vì đã được lọc kí ức nên Mạc Dao cũng không bị ám ảnh quá nhiều thậm chí sau một ngày đi ăn cùng bạn phòng kế, Mạc Dao đã hoàn toàn quên hết nội dung trong chương trình hai.
"Dạo này học hành vất vả quá hay sao?"
Nhìn thiếu niên đang nuốt nước miếng trước nồi lẩu nóng hầm hập, bạn phòng kế nhịn không được mà khẽ hỏi cậu.
Mạc Dao ngậm thìa nghĩ một lúc rồi lắc đầu. Kiến thức cũng không quá khó với cậu, giáo sư rất tối. Có điều ánh mắt của mấy bạn nữ xung quanh có phần đáng sợ. Như muốn làm thịt cậu í. Tất nhiên mấy cái này cũng không tính là áp lực rồi.
"Tuần trước cậu đã nghỉ hai buổi. Hơn nữa còn dành cả ngày để ngủ." - Bạn phòng kế vươn tay giúp thiếu niên gắp thịt. - "Đưa bát về đây."
"Tôi không biết. Chỉ là cảm thấy hơi mệt…"
Thiếu niên ngoan ngoãn chìa bát ra. 005 và 197 nói là do cậu ở trong "Chương trình" quá lâu dẫn đến hao tổn về tinh thần, đợi cơ thể thích ứng thì sẽ không còn hiện tượng như vậy nữa. Tất nhiên Mạc Dao không thể giải thích như vậy với bạn phòng kế nên chỉ có thể lúng túng mà nói dối.
"Vậy à…"
Người thanh niên mỉm cười ngón tay nhẹ nhàng gõ lên bàn.
"Mạc Dao đã bắt đầu học được cách nói dối tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589392/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.