Cao Bách từ trên xe ô tô nhảy xuống, cũng không thèm chào đồng đội mà đi thẳng vào trong trường học. Bình thường hắn sẽ ở lại công ty đến chiều rồi đi học luôn nhưng hôm nay, sau khi thi đấu xong Cao Bách đã bắt xe trở về kí túc xá. Đi ngang qua quầy ăn sáng, hắn hơi dừng lại một chút rồi xách balo đi vào bên trong. Bình thường hắn toàn dậy lúc một, hai giờ chiều chưa bao giờ có định nghĩa ăn sáng hiện tại nhìn đủ đồ ăn thức uống trước mặt Cao Bách cảm thấy vô cùng mới lại. Sau khi suy nghĩ một hồi hắn quyết định mỗi thứ chọn một ít rồi xách một túi to về phòng. Khi hắn đi ngang qua phòng 102, bên trong liền vang lên tiếng hô nho nhỏ.
"Cao Bách đợi chút."
Lục Chi Châu mặc áo ngủ hình con thỏ, lúng túng chạy ra ngoài.
"Xin lỗi mình vừa mới dậy nên…"
Mặc dù nói là mới dậy nhưng đầu tóc của hắn vẫn rất gọn gàng, thậm chí trên người còn có thoang thoảng mùi nước hoa. Thứ duy nhất không chỉnh tề có lẽ là bộ quần áo ngủ quá mức mỏng manh trên người Lục Chi Châu, thậm chí cúc áo đã bị cởi ra ba viên
"Cái này là của Mạc Dao…"
Lục Chi Châu vén tóc mai ra sau bẽn lẽn đưa túi đồ cho Cao Bách. Quần áo của thiếu niên bị tùy ý vo lại nhét vào trong túi bóng màu xanh lam, thậm chí đồ lót bên trong cũng không hề ý tứ mà để lên trên đầu tiên. Vậy mà Lục Chi Châu lại tỏ ra không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589389/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.