Lúc này mặc dù là buổi chiều nhưng vì mặt trời vẫn còn treo trên cao nên thời tiết vẫn nóng ran, Chu Bách Triết cảm thấy từ khi trở thành cây ớt thì mình lại càng chịu nhiệt kém hơn, lá cây của cậu hiện giờ cô hồ sắp héo úa rồi.
Áo Cổ Đinh thu hồi suy nghĩ hỗn loạn, đặt sự chú ý vào mảnh băng, tuy nhỏ nhưng trắng đục bốc ra khí lạnh đã chứng tỏ mảnh băng này không hề bình thường chút nào.
Chu Bách Triết thầm khen ngợi, quay đầu liền bưng ly nước tới, mặt dày vô sỉ nói: "Cục đá này anh còn dùng không vậy?"
"..." Áo Cổ Đinh yên lặng hồi lâu.
Chu Bách Triết giật giật người, rụt cổ, cố lấy hết dũng khí nói: "Nể tình bản đại vương vừa giải thích nghi hoặc cho hai người, dùng mảnh băng kia làm thù lao được không?"
Áo Cổ Đinh tiếp tục trầm mặc nhưng ném viên băng vào ly, làm nó phát ra âm thanh trong trẻo.
Chu Bách Triết vui sướng không thôi, vội vàng nói cám ơn rồi điều khiển nhóm ớt tiểu đệ mang trái cây mới hái cách đó không xa tới rửa sạch, cuối cùng giao cho đội trưởng đội săn: "Tới, giúp tôi chút, ép thành nước rồi rót vào ly đi."
Đội trưởng đội săn vô biểu cảm nhận lấy trái cây, chỉ cảm thấy hình tượng cao lớn của cây ớt này đã hoàn toàn bể nát, tan biến theo gió mây.
Sau một phen chế tạo đơn giản, một ly nước quýt lạnh rốt cuộc hoàn thành, Chu Bách Triết vui sướng nhận lấy, cắm chân vào ly hút một hơi, giây tiếp theo toàn bộ lá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-deu-bi-chinh-minh-cay-khoc/618621/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.