Sau khi ăn no mọi người đều vô thức thả lỏng, vừa uống nước vừa trò chuyện.
"Cũng xế chiều rồi, trùng triều... sẽ không tới nữa đi?" Thôn dân nào đó suy đoán.
Một thôn dân khác nhìn xung quanh, chắc chắn không có ai chú ý tới bên này mới thận trọng nói: "Ông nói coi... có phải vị Áo Cổ Đinh kia cảm giác sai rồi không?"
Âm thanh này rất nhỏ, nếu không lắng nghe tuyệt đối sẽ không nghe được.
"Này... có ý gì?" Thôn dân nọ do dự.
"Ý tôi là, có khi nào.. căn bản không có nhiều trùng biến dị cấp năm như vậy không, Áo Cổ Đinh không tận mắt nhìn thấy, dựa vào cái gì lại cho rằng có nhiều sâu như vậy?" Thôn dân nhỏ giọng nói.
"Cái này..." Thôn dân á khẩu, không tìm được lời nào để phản bác, trong lòng mơ hồ có chút dao động.
Thôn dân nọ giống như thắng trận, thật đắc ý nói: "Thế mới nói ông nghĩ quá đơn giản, bị lừa cũng không biết."
...
Tinh thần lực của Chu Bách Triết sớm đã vượt mức bình thường, dĩ nhiên nghe thấy cuộc nói chuyện của hai thôn dân, trong lòng có chút giận dữ, bởi vì Áo Cổ Đinh căn bản không phải người tùy ý mở miệng nói chuyện.
Mặc dù cậu không cảm nhận được sự tồn tại của đám trùng biến dị cấp năm thế nhưng từ những biểu hiện trang bức lơ đãng của Áo Cổ Đinh thì tinh thần lực của anh tuyệt đối rất đáng sợ, thế nhưng buồn cười là Áo Cổ Đinh lại hoàn toàn không biết mình có năng lực này.
Như vậy, Chu Bách Triết đột nhiên có cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-deu-bi-chinh-minh-cay-khoc/618620/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.