Thấy làn sương màu đỏ kia sắp tiến vào kiếm laser...
Đội trưởng đội săn nắm bắt thời cơ lập tức ném kiếm laser qua một bên, không có kiếm laser hấp dẫn, làn sương kia liền quay trở về tinh hạch, đội trưởng đội săn thầm nghĩ không tốt, vội vàng giữ lại làn sương trong lòng bàn tay.
Thoáng chốc sương mù đột nhiên ngừng lại, ngưng mà không tán.
Chẳng lẽ... thành công?
Đội trưởng đội săn mừng như điên, vội vàng hít sâu, tự khuyên mình nhất định phải bình tĩnh, ngàn vạn lần không thể vì nhỏ mà mất lớn.
Chậm rãi dẫn dắt sương mù tụ trong lòng bàn tay, dần dần thu nhỏ lại, làn sương mù trong suốt chầm chậm ngưng tụ đậm hơn.
Chu Bách Triết quan sát tới nóng nảy, cậu không biết tình huống trong cơ thể đội trưởng đội săn rốt cuộc thế nào, chỉ có thể chờ đợi, chẳng qua qua vài phút, sắc mặt đội trưởng bắt đầu ảm đạm, thoạt nhìn giống như tiêu hao quá độ, thế nhưng lòng bàn tay vẫn không có chút biến hóa.
"Sao vẫn chưa được?" Chu Bách Triết nhịn không được lẩm bẩm.
Áo Cổ Đinh hơi nheo mắt giống như quan sát gì đó, qua thật lâu thì khẳng định nói: "Ông ta thất bại."
Chu Bách Triết theo bản năng phản bác: "Vẫn chưa tới lúc, sao anh lại biết Tây Ba thất bại?"
Áo Cổ Đinh không giải thích, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn Chu Bách Triết, không có chút tình tự biểu cảm.
Thế nhưng cố tình biểu cảm này lại làm Chu Bách Triết cảm thấy sợ hãi, toàn bộ lá cây đều run rẩy.
Đáng chết, Áo Cổ Đinh này rốt cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-deu-bi-chinh-minh-cay-khoc/618622/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.