Bên ngoài cổng thôn là một con đường đá, theo thời gian thay đổi, mặt đá trở nên bóng bóng, thậm chí trong khe hở còn mọc rêu xanh.
Chung quanh xanh biếc dồi dào, hoa dại tô điểm, cảnh sắc đặc biệt xinh đẹp, tiếng côn trùng kêu rỉ rả, gió thổi lá cây xào xạc, còn có tiếng chim hót véo con làm tâm tình vốn nặng nề của nhóm thợ săn thả lỏng rất nhiều.
Nhóm thợ săn quan sát xung quanh, từ cây trái xung quanh hái một ít trái cây rừng bỏ vào túi của mình.
Đội trưởng đội săn nghiêm nghị, bảo trì cảnh giác cúi đầu nói với Chu Bách Triết: "Đi qua con đường đá này sẽ tới rừng rậm, nơi đó rất nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện trùng biến dị lạc đàn."
Chu Bách Triết gật gật đầu, tỏ ý mình hiểu.
Lúc này, một bóng trắng như ẩn như hiện lóe lên trong bụi cỏ, Chu Bách Triết giật mình nhưng không thể nói chuyện, chỉ có thể điên cuồng vung vung lá cây nhắc nhở mọi người chú ý nơi đó.
Đội trưởng đội săn tưởng Chu Bách Triết phát hiện trùng biến dị, liền biến sắc rút kiếm laser chuẩn bị công kích, nhóm thợ săn trong đội cũng lập tức rút kiếm, thế nhưng khi nhìn thấy bóng trắng nhảy ra thì dở khóc dở cười.
"Làm tôi sợ muốn chết, hóa ra là con thỏ a." Mọi người cười ha hả, rối rít thu hồi kiếm laser.
Đội trưởng đội săn liếc nhìn Chu Bách Triết, bộ dáng bất đắc dĩ lắc đầu như đang nói "không phải chỉ là con thỏ thôi sao, thế mà đã la hoảng lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-deu-bi-chinh-minh-cay-khoc/618596/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.