Ớt đại vương được nhóm ớt tiểu đệ khiên đến sông thì bắt đầu cọ rửa, cọ cọ bên trái cọ cọ bên phải, mỗi chiếc rễ đều được cọ rửa trắng tinh sạch sẽ, ngay cả một chút cặn bùn cũng không nhìn thấy.
Chu Bách Triết càng nhìn càng tự kỷ, rễ của bản Ớt đại vương xinh đẹp như vậy, nhìn xem nó nõn nà biết bao nhiêu, lá cây xanh um non mềm biết bao nhiêu, bóp một cái là chảy ra nước.
Sau khi tẩy rửa mình sạch sẽ, Chu Bách Triết điều khiển nhóm tiểu đệ giống như sủi cảo rơi vào nồi, từng gốc từng gốc xếp hàng nhảy xuống sông tắm rửa sạch sẽ.
Nhóm đi săn vừa tới, thấy màn này thì tiếp tục trợn mắt há hốc, đám ớt này cư nhiên còn biết tắm, so với người còn yêu sạch sẽ hơn.
Mọi người cúi đầu nhìn lại mình, xấu hổ rối rít cởi quần áo nhảy xuống sông, chà rửa kỳ cọ.
Chu Bách Triết cùng nhóm ớt tiểu đệ thì thả lỏng tứ chi, bắt đầu phơi nắng.
Trên đường trở về, Ớt đại vương cùng nhóm ớt tiểu đệ rối rít leo lên đầu vai mọi người cos vật trang sức, mỗi cây ớt đều thực nghiêm chỉnh khôn khéo, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ tàn bạo trước đó.
Bất quá mọi người vẫn còn bóng ma tâm lý nên đến giờ vẫn có chút khó lòng nhìn thẳng đám ớt này.
Chạng vạng, mọi người rốt cuộc về tới cổng thôn, trưởng thôn sớm đã dẫn thôn dân tới chờ đợi, xác nhận đội săn không thiếu thành viên nào, toàn bộ đều an toàn trở về, quan trọng hơn là còn mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-deu-bi-chinh-minh-cay-khoc/618597/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.