“Là em, không yêu anh nữa.”
Lê Sơ không biết mình nói những lời này như thế nào, cô chỉ cảm thấy trái tim như bị khoét một đao, đau đến mức mỗi một hơi thở của cô đều khó chịu.
Lê Sơ nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh đèn đường màu quýt ấm áp bị mưa to đánh tan, chỉ còn lại một vầng sáng, khiến người ta nhìn không rõ.
Cô không dám nhìn ánh mắt Hạ Minh Châu.
Cô sợ mình vừa nhìn sẽ rơi vào tay giặc, sẽ mềm lòng.
Nước lũ khó thu, lời nói ra khỏi miệng cũng giống như vậy, bọn họ rốt cuộc không trở về được.
Lê Sơ nhẹ giọng khẩn cầu: “Hạ Minh Châu, chúng ta hảo tụ hảo tán, đừng làm cho nhau khó xử, được không?”
Cô gọi tên anh, cả tên lẫn họ.
Cô từng gọi anh là học trưởng, từng gọi anh là Minh Châu, nhưng chưa bao giờ xa lạ gọi tên đầy đủ của anh.
Cô hoàn toàn cắt đứt liên lạc giữa bọn họ.
Từ nay về sau, giữa bọn họ chỉ có thể là người lạ.
Hạ Minh Châu chăm chú nhìn khuôn mặt tinh xảo của cô gái, đôi mắt đỏ tươi như muốn khóc, anh đột nhiên cười một tiếng, tiếng cười kia còn lạnh hơn cả mưa đêm thu, “Tiểu Sơ, nếu đây là hy vọng của em, vậy anh... anh đồng ý với em.”
Anh cầm lấy áo khoác trên lưng ghế, đứng lên, giọng nói khàn khàn: “Anh đi trả tiền, lát nữa đưa em về.”
Ánh mắt Lê Sơ dừng lại trên đĩa thức ăn trên bàn, có rất nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-tuong-doc-chiem-nang/3483257/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.