“Nửa năm trước tôi đã dùng loại độc này làm thuốc bảo dưỡng cơ thể, ông lại cầm đến hạ độc tôi ư2?”
Nửa năm qua Khải Minh đã được bác Tần dùng dược liệu ngâm cơ thể, đối với vài chất độc nào đó cũng được coi là bách độc bất xâm.
Những cái này, tất nhiên là không có vấn đề gì rồi.
Khải Minh còn tỉnh thông dược lý, sao mà không biết trà sâm mà Bùi Hạnh mang tới có độc chứ.
Bùi Hạnh sẽ không hại mình.
Làm hại mình thì chỉ có một khả năng, đó là người nhà họ Bùi, có người có lòng dạ xấu xa đối với mình.
Khải Minh giả bệnh là để chờ đám người đó đứng trước mặt mình.
“Hừ, thằng ranh con.
Nhà họ Vũ hao công tốn sức tìm cậu hơn một năm, lần này không hạ độc được cậu, nhưng mà cậu cũng đừng hòng chạy được!”
Vũ Văn Hải cười lạnh.
“Cậu không sao, tốt quá rồi!”
Võ Khang ôm ngực đứng dậy, mỉm cười nói.
“Ông Khang, vừa nãy cảm ơn ông!”
Lúc đầu Khải Minh muốn xem xem Võ Khang này thật lòng thật dạ với mình bao nhiêu.
Nhưng hành động liều chết cứu giúp vừa nãy đã làm cho Khải Minh cảm động.
Thấy ông ấy gặp nguy hiểm đến tính mạng, Khải Minh vội vàng tỉnh dậy.
“Tổng quản Tùng, đừng phí lời với thằng cha này nữa.
Cho người đi qua bắt cậu ta!”
Một thanh niên của nhà họ Vũ cười khinh miệt.
Sau đó, lắc người xông tới chỗ Khải Minh.
Nhưng mà, lúc cách Khải Minh một bước.
Khải Minh đột nhiên ra tay, bắt được đầu của người này.
Tức khắc, người này duỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-mat-thay-than-tai/567794/chuong-523.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.