“Đúng rồi, chúng ta cứ đi như thế liệu Mộc Dương có xảy ra chuyện gì không?”
Trần Lạc chính là lệ quỷ hàng thật giá thật, Mộc Dương có thể đánh nổi anh ấy sao? Ân Quả không khỏi lo lắng.
Mập mạp nói: “Yên tâm, đã bàn qua rồi, không đánh được thì chạy.”
“….” Ân Quả rất muốn nói, phải chạy thì làm thế nào để chạy bây giờ? Mập mạp bắt đầu giục: “Đi nhanh nhanh lên, đứng ở đây muốn phát sợ rồi.”
Ân Quả vừa ra cửa liền thấy trong thôn treo một mảnh đèn kết hoa, trông vui vẻ nhưng không khí lại yên tĩnh đến quỷ dị, tiếng côn trùng kêu trong bụi cỏ cũng không có.
Ánh trăng bị mây che khuất, gió thổi nhè nhẹ.
Ân Quả cùng mập mạp chạy một mạch đến nhà trưởng thôn, trên đường hai người nói chuyện phiếm. Ân Quả hỏi: “Béo, mấy người làm thế nào biết mà chạy tới nơi này?”
Mập mạp nói: “Chiều nay tới rồi, bọn anh ở bên ngoài nghe nói trong thôn có đám cưới, người ngoài không thể đi vào thì liền cảm thấy kì quái. Thằng còi lén vào thì thấy mẹ chú bị bắt đi, liền nhận ra có gì đấy không đúng.”
Ân Quả đáy lòng khó chịu: “Xin lỗi vì đã cuốn các cậu vào việc này…”
Mập mạp cười đấm nhẹ vào ngực cậu: “Nói gì vậy! Chúng ta là anh em tốt, anh em tốt nào có chuyện gặp nạn không tương trợ.”
“Lại nói, nếu chúng ta không mặt dày mày dạn đòi tới, nói không chừng chú cũng không gặp phải thứ tai ương này.”
Ân Quả cười khổ một tiếng.
Hai người đi được nửa đường vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-tieu-nam-ty-ty/4599351/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.