Chúc Mạc đi rồi, Ân Quả đợi một phút đồng hồ mới bò ra từ dưới thùng gỗ.
Cậu đương nhiên không ngu ngốc tới mức chạy trốn qua mái nhà, không phải không nghĩ tới mà là trốn không thoát.
Cửa sổ trên mái nhà chỉ là để trang trí, bò lên mới biết bên trên đã bị bịt bằng ván gỗ, hồi bé cậu cùng Trần Lạc từng chơi trốn tìm nên biết rõ.
Tuy rằng rất kì quái khi Chúc Mạc lại quen thuộc với căn nhà Trần gia tới vậy thế nhưng chưa chắc đã để ý, phỏng chừng hắn cũng không nắm rõ điều này.
Vừa rồi trốn dưới thùng gỗ là một phen cậu đánh cược, Chúc Mạc vẫn đang ở ngoài, nên tận dụng thời cơ trốn khỏi Trần gia.
Chúc Mạc không ngốc, chỉ là nghĩ tới việc Ân Quả có thể đào tẩu dưới mí mắt mình thì hơi khó thở. Chờ tới lúc anh ta bình tĩnh trở lại mới phát hiện ra có gì đó không đúng.
Trong thôn hiện tại đều là cùng một giuộc với Trần gia, không thể tin tưởng bất kì ai được. Hiện tại việc cần làm nhất chính là tới nhà trưởng thôn tìm mẹ Ân.
Cái gì minh hôn, đều là gặp quỷ hết! Ai thích thì đi mà làm, dù sao cũng đừng đổ lên người cậu.
Ân Quả không đi từ cửa lớn nhà họ Trần ra ngoài, cậu tính toán trèo qua cây lệch tán hậu viện.
Bên dưới mặc váy làm cho Ân Quả leo cây vướng tay vướng chân, nhịn không được lột sạch hết ra.
Bên dưới mặc váy nên thật vất vả Ân Quả mới có thể bò lên trên. Chưa vui vẻ được bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-tieu-nam-ty-ty/4599350/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.