Lồng đèn giấy trắng, khói hương như xông thẳng lên trời. Vệ Diêu ngồi trên giường, xuất thần ngơ ngác.
Linh đường của Vệ lão gia được đặt ở nhà chính bốn ngày, cậu cũng lười đi lạy —— Chẳng qua là một cái xác, lạy có ích gì? Vong linh của cha đã sớm đi gặp mẹ cậu rồi. Chẳng lẽ còn muốn cậu quỳ gối mãi, hướng về xác chết vô tri vô giác kia khóc cho loạn hết cả lên mới chịu? Vệ Diêu cầm một tấm ảnh chụp. Trong ảnh là cô gái có vẻ mặt thản nhiên, giờ so với cậu có chút giống nhau.
Lòng Vệ Diêu loạn lắm, cũng rất khó chịu. Cậu không muốn gặp ai, chỉ mỗi mong chờ Khanh Thụ —— nhưng lần nào Khanh Thụ đến thăm cũng bị cậu cách một lớp cửa đuổi đi.
Một bàn tay nhẹ nhàng đưa đến. Vệ Diêu ngẩng đầu, rơi vào một đôi mắt dịu dàng mênh mông.
Khóe mắt lúc thường hơi nhướng lên, lúc nào cũng mang chút ý cười. Lúc này mày lại nhăn chặt, bi thương nói không nên lời. Vệ Diêu thản nhiên nói: “Anh đến rồi à.”
Khanh Thụ thấy cậu sắc mặt tái nhợt thì ôm cổ nói: “Cậu đừng như vậy.”
Vệ Diêu mỉm cười: “Tôi không sao.”
Khanh Thụ ngẩng đầu, nắm chặt vạt áo cậu, nổi giận: “Cậu như vậy còn nói không sao? Bốn ngày, bốn ngày nay đến cơm cậu cũng không ăn, cũng không chịu gặp tôi, chỉ ngơ ngác nhìn tấm ảnh kia —— Người đều đã chết, nhìn mãi có ích gì? Cậu có biết giờ đây cậu làm anh thật lo lắm? Bộ dáng cái gì cũng không cần. Cậu có biết là thấy cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-cuong-thi-than-nuong/4598039/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.