Phòng của đại thái thái vẫn âm khí nặng nề như trước. Lạnh lẽo đến độ ngày nào cũng đặt vài chậu than nhưng chẳng thể ấm lên được.
Vệ Diêu đến cáo trạng. Đại thái thái nghiêm mặt mộc, không để ý đến cậu, cũng chẳng ngó ngàng đến Khanh Thụ. Bà cứ liên tay lần tràng hạt. Trên người mặc áo dài có hoa văn trường thọ, vô tình làm tăng thêm vài phần quỷ khí. Mép áo viền thỏ tiên, có thể thấy thấp thoáng lớp áo trắng phù dung bên trong. Phía dưới là váy quý phi màu xanh xám. Xiêm y trùng điệp hết lớp này đến lớp khác. Cả người bà như chẳng có sinh khí, lặng yên ngồi tựa vào ghế có nệm làm bằng gấm quý.
Vệ Diêu nhìn bà, lòng có nhiều xúc cảm không biết nói thế nào.
Bà lão trước mặt già nua, tiều tụy. Nhìn kỹ lại, thậm chí còn thấy tóc bạc trên đầu —— Là mới có thêm trong mấy này nay. Vài hôm trước đây, bà còn dưỡng nhan rất tốt. Da mặt dù lớn tuổi vẫn trơn láng trắn nõn, bên cạnh là đôi bàn tay được chăm chút kỹ càng với móng thật dài không lúc nào mà không đỏ đỏ hồng hồng. Ngược lại giờ đã ít nhiều phai bới, không còn xinh đẹp diễm lệ nữa.
Nhưng bà lão trầm tĩnh này chính là người đã chôn sống mẹ đẻ của cậu.
Vệ Diêu không muốn nhìn bà. Đứng lên, định bước đi, thì đại thái thái đột nhiên cất tiếng nói:
“Cô ta đến đây.”
Vệ Diêu đứng sững lại nhưng không ngẩng đầu, lòng dâng lên căm ghét. Khanh Thụ lặng lẽ nắm lấy tay cậu. Vệ Diêu liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-cuong-thi-than-nuong/4598040/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.