Hai tay hai chân đang lặng yên đẩy nắp quan tài lên. Nửa cánh tay đã khô queo còn mang một chiếc vòng vàng cửu long ôm châu. Một đôi xuyến ngọc song long hý châu quý phi, thêm hai vòng tay bằng ngọc khảm vàng niên niên hữu dư. Cả năm chiếc vòng đều va chạm vào nhau phát ra âm thanh theo sự run động của tay. Lòng ai nấy đều căng thẳng, lui về sau. Có người đã sớm hét “A” lên rồi đứng yên luôn.
Kia cứ vang lên tiếng [leng keng] cộng hưởng với tiếng [rầm] của nắp quan tài được quẳng xuống đất. Cỏ bên đường rạp lại, bị đè nặng bởi một đống đinh sắt.
Mùi máu tanh bốc tận trời, xung quanh đặc quánh một màu đỏ thẩm. Vệ Diêu lui từng bước, nhịn không được chẳng dám nhìn nữa. Vệ lão gia từ ghế nhào xuống, toàn thân bùn đất lê về phía quan tài.
Vệ Diêu không kịp ngăn người lại. Lão gia đã bổ nhào lên mép quan tài. Miệng há lớn thật lâu, cuối cùng kêu lên một tiếng đau thấu tâm can:
“—— A ——!!”
Vệ Diêu cũng sợ thất kinh, không biết nên làm sao. Lông tóc dựng ngược, liều mạng kéo lão gia ra kêu lên: “Cha, người mau hoàn hồn lại!”
Vệ lão gia như dùng toàn bộ khí lực mà lá phổi mình có để hét lên thật thống thiết. Mặt trương ra như bị xung huyết, thân hình vặn vẹo không giống người. Hai mắt hơi lồi, tơ máu dầy đặc. Khiến người xung quanh phải sợ hãi như trong mộ phần vừa nhảy ra quỷ thật.
Vệ Diêu nắm chặt tay cha, thế nào cũng không chịu buông. Đang muốn kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-cuong-thi-than-nuong/4598038/chuong-15.html