Trời đổ mưa phùn, cái lạnh như thấm vào xương tủy
Vệ Diêu dẫn theo vài người, đến Bành gia lĩnh
Bành gia lĩnh thật ra là một mảnh đất trên núi. Núi không lớn không nhỏ, cũng chẳng có chỗ nào được bằng phẳng, dùng để mai táng người chết là tốt nhất.
Bành gia lĩnh chính là một nghĩa trang địa phương. Bất quá, phần mộ tổ tiên của Vệ gia cũng được táng ở nơi đây.
Vệ Diêu thấy một phần mộ phía nam mặt trời. Lớn như thế này, nhưng cậu chưa bao giờ đến đây cả. Bất quá, người mẹ cho cậu sinh mệnh, người mang cậu đến thế giới này đang nằm trong đó.
Đây chẳng qua là một nhà mồ đơn độc, xung quanh được xây bằng đá tảng. Thời gian cách đây chắc cũng lâu, đá đã bào mòn ít nhiều, ngôi mộ bị sụp hết phân nữa. Cây cối gần đó đều đã chết từ lâu, còn lại cành khô quắt queo đau khổ tạm bợ, chưa chịu ngã xuống.
Thật ra cũng không phải không có người hương khói —— hàng năm Vệ gia đều cho người đến cúng bái, nến, hương, cờ, phướn. Nhưng ngày tháng dần trôi, mấy thứ xanh đỏ lòe lẹt kia phai tàn, hương khói thưa thớt, trừ cỏ dại mọc xanh um quanh mộ ra thì chẳng còn màu sắc chi cả. Nhìn lại những ngôi mộ gần đó tiền mã đàng hoàng, thật không khỏi thê lương.
Vệ Diêu trong lòng đau xót, nhịn không được kêu lên:
“…. Mẹ.”
Mưa gió dai dẳng, mộ phần kia như được tẩy rửa lạnh lùng mà trong trẻo. Thật giống cô gái trong bức ảnh năm nào, cô đơn, tĩnh lặng, không chốn nương thân.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-cuong-thi-than-nuong/4598037/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.