"Không cần." Giọng điệu Trình Cẩn Niên lạnh lùng và khinh miệt: "Tôi đã làm phẫu thuật triệt sản từ lâu rồi, cô ta không thể m.a.n.g t.h.a.i con của tôi."
"Nhưng cậu đã làm được năm năm rồi còn gì..."
Trần Dã còn muốn nói thêm nhưng bị Trình Cẩn Niên nhẹ nhàng cắt ngang: "Cậu rảnh lắm à?"
"Được, được, được, tôi không nói nữa, cậu xử lý xong thì về sớm nhé, chẳng qua là phá cái t.h.a.i thôi mà, chẳng lẽ cô ta còn dám mặt dày mà giữ lại đứa bé đó sao?"
Sau khi cúp máy, sắc mặt Trình Cẩn Niên càng lúc càng u ám. Nói không chừng cô ta dám như vậy thật.
Trình Cẩn Niên gọi điện cho quản gia ở biệt thự, hỏi rằng rốt cuộc Quý Minh Châu đang ở đâu.
Quản gia trả lời một cách cẩn thận: "Mợ chủ ra ngoài từ bảy giờ sáng nay, vẫn chưa về."
Anh cười lạnh lùng, vẻ mặt kiểu "quả nhiên là vậy".
"Còn đồ đạc trong phòng thì sao?"
“Cái đó... vẫn còn nguyên." Quản gia ngập ngừng: "Nhưng mợ chủ đã cố tình tìm hộp, đóng gói đôi vòng tay bạc."
Đôi vòng tay bạc là món đồ duy nhất mà người mẹ mang tư tưởng cũ kỹ của Quý Minh Châu đã tặng cô.
Quý Minh Châu lớn lên ở một thị trấn xa xôi.
Nghe nói ở đó, khi mỗi cô gái chào đời, cha mẹ sẽ đúc một chiếc vòng tay bạc và đeo nó cho con, cầu mong chúng lớn lên trong khỏe mạnh, thuận lợi, nhưng chiếc vòng của Quý Minh Châu rất mảnh, mảnh đến mức dường như chỉ cần dùng tí là có thể bẻ gãy.
Sau này, Trình Cẩn Niên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-chau-can-nien/4861310/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.