Lúc xe ngừng, Thường Lập xuống xe trước, giúp Tử Hữu mở cửa. Tử Hữu có chút ái ngại gật đầu cảm ơn, Thường Lập nhìn cậu thanh tú sạch sẽ, trên giương mặt nghiêm túc đã thấy khóe miệng hơi cong: “Đừng khách khí.”
Đầu bên kia, K đóng sầm cửa xe đi tới, hai tay vẫn để sáp sau đầu, ngửa mặt nhìn tòa nhà màu bạc cao hơn mười tầng. Ánh mặt trời phản quang trên cửa sổ, hai bên cao ốc treo thật nhiều vải đỏ dài, phía trên viết lời chúc mừng công ty điện ảnh Lương thị khai trương các kiểu.
“A….”
Tử Hữu chậm nửa nhịp mới nhớ ra, hôm trước hình như có thấy mục giải trí trong tin tức giới thiệu tới nơi này, vì vậy biểu tình trên mặt có chút kinh ngạc. Cậu quay đầu nhìn K, nói: “Lương Tiêu sinh thật lợi hại a…”
K lé mắt nhìn cậu một cái, hừ lạnh, không có trả lời.
Mà Thường Lập đứng một bên nghe Tử Hữu khen ông chủ nhà hắn, dĩ nhiên rất cao hứng, vẻ mặt cũng trở nên ôn hòa hơn rất nhiều, cảm thấy cái cậu Tử Hữu này thoạt nhìn không giống như đám mèo khác khiến người ta chán ghét, là một người dễ chịu nha.
Thường Lập để cho hai người chờ một chút, ở trước cửa cao ốc tìm một nhân viên lái xe vào trong bãi, sau đó dẫn người từ đại sảnh đi vào, đến thang máy, đi thẳng lên phòng làm việc của Lương Tiêu.
Cộc cộc cộc_____
Ba tiếng gõ cửa vừa vang lên, bên trong đã truyền tới một giọng trầm thấp.
“Mời vào.”
Từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-me-tran-tuyen-lien-manh/1924725/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.