Buổi tối hôm ấy tại nhà ông Vọng, bên ấm trà nóng, trong lúc chờ trà ngấm, ông Vọng hỏi thầy Lương:
- - Lúc chiều thầy bảo có chuyện gì cần bàn phải không ạ..?
Thầy Lương đáp:
- - Đúng rồi, đợi cậu Sửu đến tôi sẽ nói.
Vừa nhắc thì bên ngoài cổng có tiếng Sửu gọi, bước vào trong nhà, thấy ông Vọng và thầy Lương đang đợi sẵn, Sửu cúi đầu chào rồi nói:
- - Chào bác Vọng, chào thầy Lương....Tôi đến rồi đây.
Thầy Lương gật đầu, ông Vọng rót trà mời khách, lúc này thầy Lương mới bắt đầu vào việc:
- - Chuyện long mạch của làng coi như đã ổn, nhưng trong làng ta vẫn còn vài điều chưa giải đáp được.
Ông Vọng ngạc nhiên:
- - Vậy là sao thưa thầy...? Còn chuyện gì nghiêm trọng nữa hay sao..?
Thầy Lương tiếp:
- - Nước giếng tuy độc, nhưng chưa khiến cho ai phải chết, ngoại trừ gia cầm, gia súc thì chưa có ảnh hưởng đến con người. Cái chết của lang Phan, của cậu Mão có một vài điểm nghi vấn.
Ông Vọng vội hỏi:
- - Thầy có thể nói rõ hơn được không ạ...?
Thầy Lương đáp:
- - Đầu tiên, về cái chết của lang Phan, nhìn qua thì ai cũng nghĩ đó là do lang Phan tự tử. Nhưng một người mới tối hôm trước còn nhậu nhẹt vui vẻ với vợ, đến khi ngủ còn chẳng biết gì thì nói tự tử rất khó tin. Khi lang Phan chết cũng chưa có gì đặc biệt xảy ra, nhưng cái chết của cậu Mão dưới giếng làng thì lại hoàn toàn khác. Trước khi chúng ta đi đến Bãi Hoang, chính tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/1039669/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.