" Ào...Ào....Ào "
Nước giếng đang dâng lên rất nhanh, gió vẫn thổi mạnh, điều này nằm ngoài dự liệu của thầy Lương, bởi đây cũng là lần đầu tiên thầy Lương được chứng kiến tận mắt quá trình hóa giải trấn yểm " giấu long mạch ".
Nhìn mực nước cuồn cuộn lên cao, đột nhiên sợi thừng được buộc vào gốc cây lộc vừng khẽ giựt giựt rồi được kéo căng ra. Thấy vậy, thầy Lương lập tức túm lấy sợi thừng rồi dồn sức kéo lên. Cũng may, nhờ nước dâng nên trọng lượng giảm bớt, từ dưới làn nước, ông Vọng nổi lên, hai tay ông vẫn bám chặt vào sợi dây thừng, và điều khiến thầy Lương vui mừng nhất chính là, ông Vọng vẫn còn sống.
" Khục....Khục...Khụ....Khụ "
Ông Vọng ngẩng đầu lên ho khù khụ sau khi bị sặc nước, thầy Lương hét lớn:
- - Bác trưởng làng, bám chắc vào.....Tôi sẽ kéo bác lên.
" Vù....ù....ù..."
Gió vẫn thổi, nhưng có vẻ như đã nhẹ hơn ban nãy, trời đất âm u nhưng không còn sấm chớp nữa. Nước dưới giếng cũng êm dần trở lại rồi lặng hẳn sau khi chỉ còn cách phía trên miệng giếng chừng 2m.
" Pặp "
Ông Vọng bám tay vào miệng giếng, thầy Lương kéo ông Vọng lên, nằm luôn xuống đất, ông Vọng ngửa mặt lên nhìn trời cao. Lúc này mây đen đang tan dần đi để lộ ra những áng mây trong xanh vốn có của bầu trời ngày hôm nay. Ánh nắng cũng bắt đầu chiếu xuyên qua màn mây u ám để rọi xuống mặt đất.
Vờ thở, vừa mỉm cười, ông Vọng hỏi thầy Lương:
- - Hộc...hộc....Tôi...vẫn sống....đúng...không...thầy...?
Thầy Lương gật đầu tươi cười đáp:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/1039668/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.