Mọi việc diễn ra rất suôn sẻ, khi nước giếng đã được bơm lên gần cạn cũng là lúc trời chuyển dần về trưa. Sửu chạy lại thông báo:
- - Thưa thầy, chỉ còn một chút nữa thôi là cạn tới đáy rồi.
Thầy Lương bước lại gần giếng rồi nhìn xuống, đúng là đã gần cạn, thầy Lương nói:
- - Cậu nói với mọi người cũng đã đến trưa, mọi người quay về nhà nghỉ ngơi. Việc còn lại ở đây cứ để tôi lo liệu.
Sửu có phần ngập ngừng:
- - Nhưng chỉ có thầy và trưởng làng liệu có ổn không ạ...?
Thầy Lương gật đầu:
- - Đừng lo lắng, tôi đã có dự liệu.
Qua những việc đã xảy ra, được chứng kiến cách mà thầy Lương làm việc, giờ nghe thầy nói như vậy Sửu cũng không dám hỏi gì thêm. Thông báo với những người khác ra về để cho thầy còn liệu sự, mọi người về hết, lúc này chỉ còn thầy Lương và ông Vọng.
Thầy Lương nhìn ông Vọng nói:
- - Bác trưởng làng vẫn quyết định không muốn cho ai biết việc bác làm để cứu cả làng sao...?
Ông Vọng trả lời:
- - Điều đó đâu có quan trọng bằng việc làng Văn Thái sẽ bình yên trở lại. Có những chuyện tốt nhất nên giấu kín thì vẫn hơn. Tôi cũng không muốn người dân phải lo lắng thêm một điều gì nữa. Dẫu sao, việc này cũng là do họ Cao gây ra, tôi là con cháu của Cao Gia, tôi phải có trách nhiệm chuộc lại lỗi lầm.
Chỉ còn vài phút nữa là đúng chính ngọ, thầy Lương đã buộc sẵn một sợi thừng vào gốc cây lộc vừng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/1039667/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.