Sức khỏe của em khá yếu, tôi nhìn thấy mà hóa xót xa. Tôi yêu em và em thì rất quan tâm đến đứa nhỏ. Vì vậy, tôi chỉ còn cách chăm sóc, nuông chiều.
Là tôi, chính tôi đã khiến em phải chịu nhiều thiệt thòi. Và bây giờ đã đến lúc vun vén cho em một gia đình tròn vẹn. Từ đầu đến cuối, mọi chuyện đều bắt nguồn từ sự vô tâm và nhu nhược của tôi.
Thế quái nào mà trong khi tôi ra ngoài giải quyết chuyện của xã đoàn thì cuộc điện thoại ấy lại gọi đến bất ngờ, suýt nữa đã không kịp trở tay:
- Alo.
- Vợ anh đang ở bệnh viện thành phố, mau đến đây cho!
Tôi cứ ngỡ mình đang nằm mộng, vội vã vuốt mặt, trả lời:
- Bệnh viện? Cô ấy ở đó làm gì?
- Đến bệnh viện không lẽ để chạy bộ? Anh làm chồng kiểu gì mà vợ mình sắp đến ngày sinh cũng chẳng biết thế kia?
Cúp máy. Ngay lập tức tôi chuyển làn đường, chuyện của xã đoàn gì đó, tạm thời không nghĩ đến nữa.
Tôi chỉ xin hai giờ tạm vắng mặt để ra ngoài mà thôi. Nào ngờ đâu, tôi lại để em đối mặt với những cơn đau một mình.
Đúng vậy, tôi là một người chồng tệ hại, hệt như lời vị bác sĩ kia vừa nói lúc nãy thôi.
Đến bệnh viện, tôi tức tốc tìm kiếm San Ni. Em sao rồi, liệu bây giờ có ổn?
Đứng trước phòng sinh, lòng tôi nóng như lửa đốt. Đột nhiên lại nghĩ, sức khỏe của em vốn dĩ yếu như vậy, cơn đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381509/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.