- Ngài Mark, ngài đi đâu vậy?
- Về nhà!
- Sao lại về nhà trong lúc này? Vậy cuộc họp phải làm sao?
Bước chân tôi chợt dừng lại, gã quản lý giật mình, theo quán tính lùi về phía sau.
- Ông có vợ không?
- Ơ, tôi có...
- Thế khi vợ ông bảo hãy về nhà giúp cô ấy chăm con một chút, ông sẽ làm gì?
- Việc này... - Gã ấp úng một chút rồi bẽn lẽn thưa - Vợ tôi chưa bao giờ yêu cầu những việc đó.
- Đó là sự khác biệt! Đã hiểu chưa?
Nói xong tôi rời đi. Có lẽ câu nói kia có phần khó hiểu thật, nó khiến cho gã phải đứng ngây ngốc suy nghĩ một hồi.
Không cần biết đàn ông ở bên ngoài lăn lộn ra sao, trên thương trường hô mưa gọi gió thế nào. Khi về nhà, nhìn thấy người phụ nữ mình yêu thương đứng ngay trước mặt thì trong tầm mắt lúc này chỉ đủ để bao trọn một mình cô ấy mà thôi. Vì sao vợ của gã chẳng dám nhờ vả chồng? Vừa nhìn đã biết, gã là người nắm quyền điều khiển gia đình bằng những đồng tiền do mình kiếm được. Gã tự cho mình cái quyền bắt vợ phục vụ. Và dĩ nhiên, bà vợ ấy nào dám oán than.
San Ni của tôi thì khác, em là tín ngưỡng duy nhất của tôi trên đời. Tôi thực sự muốn vươn đôi bàn tay của mình ra để từng giây từng phút che chở em khỏi mọi biến loạn. Muốn em luôn vui vẻ hạnh phúc bằng sự nâng niu của mình. Tiền, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381511/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.