Khi tỉnh dậy, em cuống cuồng tìm ngay lá thư nào đấy và nói rằng mình quên mất đã để nó ở đâu. Vậy nên tôi cũng giúp một tay lục lọi. Là thư của Hạo Ân gửi em đây mà, nhưng, từ khi nào thế nhỉ?
Ừ thì thằng nhóc ấy yêu em, tôi biết chứ. Chung quy lại cũng là do yêu sai đường và sai thời điểm mà thôi.
- Anh đọc đi, đọc cho em nghe. - San Ni tựa đầu vào thành ghế, gương mặt kiều nhỏ bỗng thoáng chút nét buồn.
- Anh được phép sao? - Tôi ngạc nhiên hỏi lại, dù sao đi nữa cũng là vật riêng tư.
- Chẳng sao cả, em không muốn giấu giếm anh bất cứ điều gì.
- Được. - Tôi mỉm cười nhìn em, bàn tay mở lá thư mà trong lòng lại cảm thấy quá ư hồi hộp.
"San Ni thân yêu,
Tôi là Hạo Ân, nhưng chắc chắn khi lá thư này được mở ra thì chúng ta không còn là vợ chồng của nhau nữa. Xin lỗi vì đã khiến chị chịu quá nhiều đau đớn, tổn thương.
Chị là cô gái xinh đẹp nhất tôi từng gặp trong đời. Thú thật, ngay từ nhỏ, trong tim tôi chỉ thường trực mỗi hình bóng của chị mà thôi. Tôi yêu chị, Hạo Ân tôi đã yêu chị nhiều lắm.
Nhưng sai lầm lớn nhất của chị chính là làm bạn với Phiến Mộc. Đúng vậy, cô ấy không khác gì một lưỡi dao găm, hòng muốn đâm sau lưng chị bất cứ khi nào có thể. San Ni, thú thật là Phiến Mộc đã từng quyến rũ tôi ngay từ khi chúng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381507/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.