- San Ni, xin em hãy tỉnh lại. Anh không thể một lần nữa đánh mất em. - Có tiếng người nào đó tha thiết gọi tôi, giọng nói cực kỳ quen thuộc, nhưng là ai nhỉ?
- Chị, tôi xin lỗi. Làm ơn đừng xảy ra chuyện gì nha. - Nói chuyện được rồi, tại sao lại phải lay người tôi như vậy?
- Thằng khốn này! - Lại có tiếng đánh nhau thùm thụp, đàn ông lạ thật, chuyện gì cũng mang bạo lực ra để giải quyết như vậy sao?
- Ha. - Một người cười khẩy, tỏ giọng bất cần - Đã phế một bên chân của tôi, còn chưa đủ?
- Tao còn muốn giết mày nữa kia!
- Vậy thì giết! Nếu điều đó có thể đưa chị ấy trở về thì hãy làm ngay đi!
Ồn ào quá, tôi muốn ngủ mà, vì sao lại làm ầm lên ngay trong phòng tôi vậy? Các người là ai, hãy im lặng một chút.
Thật may mắn vì lúc này bỗng dưng một người bạn mới quen nào đó lại đến tìm tôi để đi chơi. Tôi đã kể về nơi ấy chưa nhỉ? Mỗi lần như vậy, tôi phải ngủ, vì khi ngủ tôi mới có thể đến đó được. Một nơi đầy màu sắc, và chỉ toàn niềm vui.
Và rồi, tiếng cãi nhau của hai người tôi không thể nhìn rõ mặt kia nhanh chóng được cho vào quên lãng. Tôi chỉ lưu lại một chút thắc mắc: họ là ai? Vì sao trong một lúc mơ hồ, tôi lại nghe thấy những tiếng nói tưởng như đã từng rất quen thuộc ấy?
Tôi đã theo chân người bạn này đi rất xa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381489/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.